Sau năm đó, Thẩm Trạch Chi không bao giờ đeo máy trợ thính ở nhà nữa. Không có máy trợ thính, anh ấy không nghe thấy tôi nói gì, thế nên dần dần, tôi cũng bắt đầu im lặng. Trở về nhà, cả căn nhà tĩnh mịch tựa như chẳng có ai sinh sống.