Nguyễn Tê Khê đang nức nở tự trách mình đáng đời, tự trách mình trượt chân, khẩn khoản van xin đừng trách chị gái, rằng bản thân chỉ là một đứa giả danh thiên kim đáng gh/ét chiếm đoạt vị trí của người khác, cũng quên cả khóc.