Đêm chung kết World Cup, chồng tôi là Chu Giác đưa "chiến hữu" nữ của anh ta về nhà. Cô ta mặc chiếc áo đấu dự phòng của Chu Giác, ôm chiếc gối tựa chuyên dụng của anh, lại còn thạo đường quen lối xỏ vào đôi dép lê của anh. Chu Giác không buồn ngẩng đầu, sai bảo tôi: "Đi làm chút đồ ăn đêm đi, Vi Vi tối nay sẽ thức cùng anh xem bóng đ/á." Tống Vi cong môi cười với tôi, giọng điệu thân mật: "Chị dâu đừng nghĩ nhiều, chị có biết xem bóng đ/á đâu, những trận thức đêm thế này, vẫn là kiểu anh em như em đây mới hợp với anh ấy hơn." Đứa nhỏ nửa đêm bị tiếng bình luận viên làm cho thức giấc, vừa mới khóc hai tiếng, Tống Vi đã nhíu mày: "Lão Chu, vợ con anh ồn ào quá đấy." Ngay giây sau, Chu Giác trực tiếp nh/ốt tôi và con vào phòng chứa đồ. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, chân tôi mềm nhũn, ôm con ngã ngồi xuống đất. Tôi đ/ập cửa, giọng r/un r/ẩy: "Chu Giác, em mắc chứng sợ không gian hẹp, con cũng đang h/oảng s/ợ, anh mở cửa ra trước đi!" Chu Giác giọng điệu chán gh/ét: "Cô ấy chỉ là anh em của tôi, đến cả cô ấy mà cô cũng gh/en sao?" "Bớt diễn đi, ở trong phòng chứa đồ nhà mình, nhịn một đêm thì ch*t được à?" Trước mắt tôi tối sầm lại từng chút một. Khi ý thức dần lịm đi, tôi nghe thấy tiếng họ nâng ly chúc mừng đầy hân hoan.