Ai cũng bảo tôi bị b/ệnh, chỉ duy nhất Chu Sùng Độ nói tôi là người bình thường. Anh ấy sẽ cùng tôi nằm trong tủ quần áo, sẽ thản nhiên bế tôi ra khỏi tủ lạnh, và sẽ đưa cánh tay mình cho tôi khi tôi tự làm hại bản thân. Chu Sùng Độ là khúc gỗ nổi trước khi tôi ch*t đuối, không có anh ấy, tôi đã sớm ch*t từ lâu rồi. Thế nhưng, tôi lại hoang đường đến mức để anh tận mắt chứng kiến cảnh ngoại tình x/ấu xí. Trong chính ngôi nhà của chúng tôi, trên chính chiếc giường của chúng tôi, tôi và một người đàn ông khác ôm hôn nhau. Khúc gỗ nổi ấy vì thế mà quyết liệt trôi đi, không để lại chút đường lui nào. Bạn bè của anh cũng thi nhau vỗ tay tán thưởng, chúc mừng anh đã vứt bỏ được một kẻ th/ần ki/nh để tái sinh. 5 năm sau, Chu Sùng Độ đã trở thành vị Tổng giám đốc Chu lừng lẫy, lại gặp lại tôi khi ấy đang là kẻ vô danh tiểu tốt. Anh ôm vị hôn thê xinh đẹp lộng lẫy, quét mắt nhìn tôi đầy thờ ơ rồi nhếch mép cười lạnh: "Vẫn còn sống à? Xem ra hắn chăm sóc cô không tệ nhỉ." Tôi cố chống chọi lại tiếng ong ong trong đầu, xoa xoa những vết s/ẹo dưới tay áo, gượng cười đáp: "Ừ, tôi sống rất tốt."