Vợ tôi, Tống Thanh Uyển, trở về nhà cùng một gã bạn thân từ nước ngoài trở về. "Anh ấy là quản lý cấp cao của chi nhánh, sẽ ở nhờ vài hôm." Gã bạn thân chê đồ ăn ngoài bẩn. Cô ấy đổ sạch bữa cơm tôi nấu vào thùng rác. Gã bạn thân nói khó ngủ vì lạ giường. Cô ấy liền tháo dỡ chiếc giường cưới của chúng tôi. Suốt ba năm qua, tôi chạy xe ôm công nghệ để nuôi cha mẹ cô ấy. Cô ấy chẳng buồn gọi lấy một cuộc điện thoại. Giờ đây, cô ấy đang tỉ mỉ bóc cua cho gã bạn thân. Gã chê vỏ cứng, cô ấy liền kiên nhẫn gỡ từng miếng th!t cua. Thế mà năm ấy, khi tôi bị ngã g/ãy chân, giữa mùa đông giá rét, cô ấy lại bắt tôi tự bò đến b/ệnh viện. Tống Thanh Uyển đ/á văng thùng giao hàng dưới chân tôi: "Bẩn ch*t đi được, cút đi đá/nh giày cho anh Lâm đi." Tôi tháo mũ bảo hiểm, ném ra chiếc thẻ đen quyền lực. "Không đá/nh nữa, tôi mới là nhà đầu tư lớn nhất công ty cô." "Còn gã quản lý cấp cao của cô, ngày mai ra đường mà ngủ đi."