“Trương Huệ Trân, chúng ta cũng có tuổi rồi, mỗi người tự tiêu tiền của mình thì tốt hơn.” Nghe những lời đó từ chồng tôi là Trần Kiến Quốc, tôi đặt hộp th/uốc trên tay xuống, nhìn người đàn ông đã chung sống với mình suốt bốn mươi lăm năm qua. “Ý ông là muốn chia đôi chi tiêu (AA)?” “Đúng vậy, như thế sẽ công bằng hơn.” Ông ấy tránh ánh mắt của tôi, “Lương hưu của tôi tôi tự quản, của bà cũng vậy.” Tôi mỉm cười, yêu cầu này đến thật đúng lúc. “Được, vậy mai chúng ta ra ngân hàng tách tài khoản.” Vừa dứt lời, sắc mặt Trần Kiến Quốc lập tức thay đổi.