Bạn trai yêu nhau năm năm, ngay trước thềm công ty chúng tôi chuẩn bị niêm yết, đã đem tên tôi ra khỏi bằng sáng chế cốt lõi để thay bằng tên của thanh mai trúc mã anh ta. "Vãn Vãn bị tái phát trầm cảm, cô ấy cần cảm giác an toàn, nhường tên cho cô ấy thì đã sao?" "Dù sao em cũng là bạn gái anh, của em chẳng phải là của anh sao?" Thậm chí để tổ chức triển lãm tranh cho cô ta, anh ta còn biển thủ cả số tiền c/ứu mạng mẹ tôi trong b/ệnh viện. Anh ta đinh ninh rằng tôi yêu anh ta như mạng sống, đinh ninh rằng vì đại cục, tôi tuyệt đối không dám trở mặt. Nhưng anh ta quên mất, toàn bộ mã nguồn cốt lõi nhất của công ty đều nằm trong đầu tôi. Tôi không khóc, không làm lo/ạn, thản nhiên ký vào bản tuyên bố từ bỏ ngay trước mặt anh ta. Sau đó quay lưng xóa sạch mọi mã nguồn cơ bản, cùng đội ngũ nòng cốt tập thể từ chức. Về sau, công ty của anh ta vì đ/ứt g/ãy kỹ thuật mà đối mặt với nguy cơ phá sản. Anh ta quỳ trong mưa tầm tã, c/ầu x/in tôi quay lại c/ứu anh ta. Tôi cầm ô, nhìn xuống từ trên cao: "Tổng giám đốc Chu, đi ăn xin thì ra cầu vượt ấy, đừng làm bẩn tấm thảm của tôi."