Thái tử kinh thành Hoắc Vân nhìn chằm chằm vào hồ phong thủy, sắc mặt tái nhợt. Con cá Koi trị giá cả chục triệu trong hồ đang nằm ngửa bụng nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Vị đại sư phong thủy được mời đến với giá cao bấm ngón tay tính toán, sắc mặt thay đổi dữ dội: "Hoắc tổng, cá ch*t chắn tai ương, đây là điềm hung báo hiệu công ty sắp phá sản rồi! Phải lập tức vớt nó lên, dùng vải đỏ bọc lại rồi ch/ôn sống mới có thể hóa giải sát khí!" Hoắc tổng lùi lại hai bước, tuyệt vọng vẫy tay gọi bảo vệ đến vớt cá. Tôi đang lau kính trước cửa sổ sát đất, trong đầu bỗng vang lên tiếng nấc c/ụt say xỉn: "Hức... ch/ôn sống cái con khỉ! Thằng khốn nào đổ rư/ợu Mao Đài vào hồ thế hả? Ông đây uống say quá, đầu nặng chân nhẹ không lật mình lại được đây này!... Còn không mau thay nước đi, ngâm thêm tí nữa là ông thành cá kho rư/ợu thật đấy!" Tay tôi run lên, chiếc gạt kính trên tay rơi tõm vào xô nước. Hít sâu một hơi, tôi đứng chặn trước mặt bảo vệ: "Hoắc tổng, liệu có khi nào con cá này... bị say đến mất trí nhớ không ạ?"