Ngày tôi lên cơn đ/au tim và ngất xỉu ở trường, câu đầu tiên mẹ nói khi đến b/ệnh viện là: “Sao lại chọn đúng ngày hôm nay cơ chứ, mẹ còn chưa kịp xem buổi biểu diễn múa của em con.” Tôi nằm trên giường cấp c/ứu, nghe rõ mồn một qua lớp mặt nạ dưỡng khí. Bác sĩ bảo phải làm thủ tục nhập viện ngay lập tức, nhưng bà lại đứng ngoài hành lang gọi điện thoại suốt hai mươi phút, chỉ để xin cô giáo dạy múa gửi cho đoạn video buổi diễn của em gái. Ngày thứ ba nằm viện, bố tôi ghé qua, ngồi chưa đầy nửa tiếng. Trước khi đi, ông thận trọng mở lời: “Con trai, bố muốn bàn với con chuyện này.” “Em trai con được thầy giáo đề cử đi thi giải bóng rổ thành phố, cần đóng hai vạn phí đăng ký và tiền trang bị.” “Số tiền cọc viện phí của con vẫn còn dư hơn năm vạn, hay là cho bố mượn trước ba vạn nhé? Sau khi thi đấu xong bố sẽ trả lại cho con.” Tôi nhìn chằm chằm vào bình truyền dịch trên trần nhà, không nói lời nào. Ba vạn đó là số tiền phẫu thuật tôi chắt chiu từ hai mùa hè làm thêm ở quán trà sữa, đứng đến sưng cả chân, tim đ/ập lo/ạn nhịp mới dành dụm được. Miệng ông nói là “mượn”, nhưng từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ ông trả lại tôi dù chỉ một xu.