Tôi đã làm việc tại công ty MCN suốt 3 năm, kỹ năng sở trường nhất chính là biến một chủ đề nóng từ con số 0 thành bùng n/ổ. Vì vậy, khi nhà họ Cố phái người đến đón, nói rằng tôi mới là đứa con trai ruột th!t đã thất lạc suốt 22 năm của họ, suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi không phải là xúc động, mà là lưu lượng truy cập này ít nhất cũng đáng giá 8 con số. Quả nhiên, vừa vào cửa đã bị chặn lại. Cố Nghiên Từ, cậu thiếu gia giả đã được nuôi dưỡng suốt 22 năm, đứng trước mặt cả căn phòng đầy họ hàng, hốc mắt đỏ hoe: “Anh trai, em biết anh h/ận em vì đã chiếm mất vị trí của anh, nhưng em thực sự không cố ý…” Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ, cụp mắt xuống, cố gắng nhẫn nhịn không để nước mắt rơi xuống. Cả căn phòng ngay lập tức đ/au lòng vây quanh cậu ta. Chị cả nhà họ Cố, Cố Vãn Tình, trực tiếp chắn trước mặt cậu ta rồi trừng mắt nhìn tôi: “Đừng có b/ắt n/ạt Nghiên Từ, sức khỏe nó không tốt.” Chị hai Cố Tri Dư còn tuyệt tình hơn, ném một tấm chi phiếu tới: “Cầm lấy 5 triệu, đừng đến nhà họ Cố gây chuyện nữa.” Tôi không nhận chi phiếu, cũng chẳng thèm để ý đến kẻ đang khóc giả tạo kia. Tôi lấy điện thoại ra, hướng camera về phía trước rồi nhấn nút phát trực tiếp.