Khi tôi đăng bộ penthouse năm triệu lên nền tảng b/án đồ cũ, môi giới hỏi tại sao tôi nỡ hạ giá một triệu để b/án gấp. Tôi nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ, nhếch mép cười: 'Vì một chậu hoa hồng Juliet.' Đó là loài hoa mà Lục Đình Uyên đã cùng tôi tự tay vun trồng. Hôm qua, khi tôi sốt cao 39 độ, đội mưa đi tiếp khách về nhà, chỉ muốn vào nhà kính ở phòng ngủ chính để ngắm nhìn những đóa hoa của mình. Thế nhưng, Lục Đình Uyên lại chặn đứng trước cửa phòng ngủ chính, mày nhíu ch/ặt: 'Đừng vào đó, Nhược Vi bị chứng sợ không gian hẹp, chỉ có ánh nắng trong nhà kính mới khiến cô ấy bớt sợ hãi. Hoa hồng của em có gai, anh sợ làm cô ấy bị thương nên đã bảo nhân viên vệ sinh nhổ bỏ hết rồi.' Anh ta đóng ch/ặt khe cửa, hạ thấp giọng khuyên tôi: 'Em nhẫn nhịn một chút, xuống phòng chiếu phim ở tầng hầm ngủ tạm một đêm đi. Nhược Vi vừa mới trị liệu tâm lý xong, không chịu được bất kỳ sự h/oảng s/ợ nào đâu.' Dáng vẻ anh ta đứng canh cửa như một vị thần giữ đền đã đ/âm thấu tâm can tôi. Tôi bỗng cảm thấy, căn nhà mà tôi đã dành trọn một năm chạy đôn chạy đáo giám sát thi công, từng viên gạch từng mảnh ngói dựng xây nên, lại lạnh lẽo như một hầm băng.