Tôi đã thầm thương Lâm Trạch suốt ba năm. Anh ấy dịu dàng, lịch thiệp, là người đầu tiên không nhìn chằm chằm vào mắt phải của tôi. Thế nhưng, chính miệng anh ấy lại nói rằng, cách tôi nhìn người khiến anh thấy hơi kỳ lạ. Anh ấy không biết là tôi đã nghe thấy. Đêm đó, tôi xóa sạch mọi tấm ảnh của anh. Về sau, Lâm Trạch quay lại tìm tôi, nói rằng anh ấy hối h/ận rồi. Tôi lắc đầu: "Cứ tiến về phía trước thôi, đừng ngoảnh lại nữa." Anh ấy hỏi tại sao. Tôi đáp: "Có người đã đợi tôi ba năm rồi, tôi không cần phải ngước nhìn, cũng đã có thể thấy được anh ấy."