Tôi nhìn chằm chằm vào anh ấy, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống: "Trương Lỗi, đêm giao thừa năm ngoái tôi nấu cơm cho mười người, bận rộn đến tận ba giờ chiều mới ăn được miếng đầu tiên, tay bị dầu b/ắn bỏng ba nốt, vậy mà anh chẳng hề hỏi han lấy một câu."