“Anh ấy cầm máy vẫn vững như ngày nào,” Ôn Ngữ cất điện thoại, giọng điệu như đang khen một người bạn cũ, “Hồi cấp ba cứ bị tôi lôi đi làm thợ chụp ảnh, lần nào hội thao cũng không trốn thoát nổi.”