Tôi xuyên không tới thời Đường, trở thành một nô lệ khai khoáng tầng đáy ở núi Đồng Quan. Để sống sót, ngày ngày tôi phải đào mỏ trong những hầm tối tăm không thấy ánh mặt trời, luôn phải khúm núm van xin lũ giám công. Chỉ trong một năm, tôi đã hoàn toàn bị đồng hóa, trở thành kẻ có thể liều mạng vì nửa miếng lương khô. Nô lệ khai khoáng cứ ba năm sẽ bị thanh trừng một lần, mà thanh trừng nghĩa là cái ch*t. Trong ba ngày cuối cùng, tôi đá/nh cược tất cả, đ/ập vỡ vách đ/á trong hầm mỏ. Thứ rơi ra ngoài, lại là một chiếc bộ đàm đang nhấp nháy đèn đỏ.