Đúng ngày sinh nhật mười tám tuổi, cũng là lúc cần điền nguyện vọng đại học. Khi tôi xách bánh kem quay lại phòng bao, cô bạn thân và bạn trai đang được bạn bè vây quanh ở giữa. Tống Vãn đặt tay lên vai Trần Thanh, trêu chọc: “Bà đây chắc suất vào Đại học Giao thông Thượng Hải rồi! Trần Thanh, cậu cũng thắp hương khấn Phật dữ lắm mới đỗ cùng trường với tôi đấy!” Thấy tôi bước vào, cả hai cùng nhìn về phía tôi. “Chu Bảo, cậu được 580 điểm, lên Thượng Hải cũng chẳng chọn được trường nào tốt, chi bằng cứ ở lại thành phố này đi?” “Nếu Trần Thanh dám ngoại tình ở Thượng Hải, chị em đây sẽ là người đầu tiên băm vằm cậu ta.” Trần Thanh cũng cười, xoa đầu tôi. “Bảo bối, đằng nào em cũng luyến nhà, ở gần nhà một chút cũng tốt.” “Em yên tâm! Tốt nghiệp xong, anh sẽ về cưới em!” “Đừng có tranh Chu Chu với tôi!” Tống Vãn giả vờ gi/ận dỗi, trét chiếc bánh kem xoài mà Trần Thanh đặt lên mặt anh ta. Trần Thanh lập tức đ/è cô ta xuống, vốc một nắm kem định trả đũa. Mọi người đều cười, tôi cũng cười theo. Cười mãi, đầu lưỡi bỗng nếm thấy chút đắng chát. Họ đã định sẵn thành phố của tôi, và cả trường đại học của tôi nữa.