Mười phút trước khi hôn lễ bắt đầu, Lục Trầm Chu đã gạch tên bố tôi ra khỏi danh sách chương trình. Anh ta nói với giọng rất thản nhiên: "Bố cô là một kẻ thọt, đi đứng khập khiễng. Lên sân khấu sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả của hôn lễ." Mười năm trước, Lục Trầm Chu mồ côi cả cha lẫn mẹ, phải đi bê gạch ở công trường để ki/ếm tiền đóng học phí. Khi giàn giáo đổ sập, chính bố tôi đã đẩy anh ta ra, còn mình thì bị đ/è g/ãy chân. Sau này, bố tôi đã lấy toàn bộ số tiền bồi thường t/ai n/ạn để chu cấp cho anh ta ăn học, khởi nghiệp. Lục Trầm Chu từng quỳ trước giường b/ệnh, khóc nghẹn gọi tiếng "bố" đầu tiên. Giờ đây, bố tôi đang mặc bộ vest cũ chỉn chu nhất, bị bảo vệ đẩy ra khỏi cửa chính của khách sạn. Lục Trầm Chu đứng bên cạnh, chỉ buông một câu: "Làm nhanh lên, đừng để khách khứa nhìn thấy." Ngay khoảnh khắc đó, tôi biết, người đàn ông này đã mục nát từ trong tâm khảm.