Tỉnh dậy sau t/ai n/ạn xe hơi, bác sĩ bảo tôi là bà Cố. Cố Tử Minh cũng nói: "Chồng cô là anh trai tôi, Cố Yến Từ." Một đại gia mặt lạnh đẩy cửa bước vào, khí thế bức người khiến ai nấy đều không dám nhìn thẳng. Tôi rụt rè gọi một tiếng "chồng". Anh im lặng một lát rồi khẽ "ừ" một tiếng. Về sau, tình cảm vợ chồng chúng tôi ngày càng thắm thiết, mặn nồng. Cho đến khi cậu em chồng Cố Tử Minh quỳ xuống khóc lóc thảm thiết: "Lê Hạ, tôi mới là chồng cô! Hắn đã lừa cô!" Tôi t/át hắn một cái, ném thẳng tờ đơn ly hôn vào mặt hắn. Cố Yến Từ ngẩn người nhìn tôi, tôi mỉm cười với anh: "Cố tổng, tôi đ/ộc thân rồi, anh có muốn cân nhắc cưới tôi không?" Anh bế bổng tôi lên, hôn xuống thật mạnh ngay trước mặt tên cặn bã đó: "Không cần cân nhắc, kiếp này kiếp sau em đều là vợ của tôi."