Tiệc mừng lễ rung chuông niêm yết cổ phiếu của Vãn Uyên Công Nghệ được tổ chức tại khách sạn bảy sao xa hoa bậc nhất kinh thành. Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ sắc màu, toàn thể quan khách cùng nâng ly chúc mừng cho huyền thoại thương mại mà tôi và Lục Trầm Uyên đã đá/nh đổi mười năm thanh xuân để tạo dựng. Tôi cầm ly champagne, đứng cạnh Lục Trầm Uyên, đầu ngón tay khẽ r/un r/ẩy. Mười năm trước, chúng tôi chen chúc trong căn hầm rộng mười mét vuông ở khu nhà ổ chuột, ăn mì gói qua ngày. Anh ấy cặm cụi gõ những dòng mã trên chiếc máy tính xách tay cũ kỹ, còn tôi khoác áo đại cán chạy khắp thành phố để kêu gọi đầu tư, tay chân tê cóng đến mức lở loét cũng chẳng một lời than vãn.