Dù biết rõ tôi bị dị ứng nặng với th!t cừu, bạn trai tôi là Chu Tự Bạch vẫn lấy cớ bù đắp ngày sinh nhật cho tôi để đặt một bữa tiệc toàn món cừu. Tôi nuốt th/uốc chống dị ứng, cùng anh ta và bạn bè cười nói đến tận lúc tàn tiệc, thậm chí còn thay anh ta thanh toán hóa đơn. Khi trở về, tôi lại nghe thấy anh ta cười nói sau cánh cửa: "Các cậu có tin không, chỉ cần tôi mở miệng, Thẩm Tri Ý đến c*t cô ta cũng dám ăn. Dị ứng thì tính là cái gì?" Có người hỏi anh ta, nếu đã coi thường tôi như vậy, tại sao còn ở bên tôi. Anh ta thản nhiên đáp: "Lâm Vãn Tình năm đó đã từ chối tôi, nếu không thì làm sao đến lượt cô ta." Tôi đứng ngoài cửa, những nốt ban đỏ trên cánh tay cứ thế lan rộng từng mảng. Sau này, anh ta dầm mưa chặn tôi dưới lầu công ty, đôi mắt đỏ hoe c/ầu x/in tôi cho anh ta thêm một cơ hội.