Trên bàn cơm, tôi vừa gắp một miếng th!t thì bị mẹ nuôi t/át một cái ngã nhào ra ngoài tuyết khi mới tám tuổi. Tôi co ro sau thùng rác, lục tìm bìa các-tông để sưởi ấm, ngờ đâu lại tìm thấy một tờ thông báo tìm người từ năm năm trước. Cô bé trong ảnh trông giống hệt tôi. Cha của cô bé là Lục Nghiên Xuyên, chủ tịch tập đoàn Thịnh Xuyên, số tiền treo thưởng phía sau dài đến mức tôi đếm không xuể. Tôi nắm ch/ặt đồng xu một tệ duy nhất trong tay, bấm gọi điện thoại, định bụng dùng chút tài diễn xuất để ki/ếm một bữa cơm nóng. Ai ngờ điện thoại vừa kết nối, người đàn ông ở đầu dây bên kia đã bật khóc không nói nên lời. Tôi: ???