Tại lối vào đường trượt cao cấp của khu trượt tuyết, vị hôn phu và thanh mai trúc mã của anh ta kiểm tra xong thiết bị rồi cứ thế trượt thẳng xuống dưới. Tuyết bay m/ù mịt, chẳng mấy chốc đã không còn thấy bóng dáng đâu. Tôi đứng ngẩn ngơ tại chỗ, tay cầm miếng đệm chống ngã hình rùa mà họ vứt lại cho mình. Chẳng ai ngoảnh đầu nhìn lại. Bùi Duật từng cầm tay chỉ việc dạy Lâm Phồn Tâm thực hiện đường trượt chữ S đầu tiên trong đời cô ta. Chỉ cần ngã một cái, anh ta cũng có thể lo lắng kiểm tra suốt nửa buổi. Còn lần đầu tiên tôi lên đường trượt, anh ta chỉ ném cho tôi vài miếng đệm chống ngã rồi bảo: "Đường sơ cấp an toàn lắm, em tự tập đi, anh đưa Phồn Tâm đi thử thách đường đen đây." Sau này tôi đăng ký lớp học huấn luyện viên, anh ta không biết. Tôi thi lấy được chứng chỉ hướng dẫn viên trượt tuyết, anh ta cũng không biết. Lần đến Sùng Lễ này, tôi muốn dành cho anh ta một bất ngờ. Muốn cho anh ta thấy, tôi đã sớm không còn là người chỉ biết ngã trên đường trượt sơ cấp nữa. Gió trên đỉnh núi tuyết rất lớn, thổi đến mức mắt tôi cay xè. Tôi chỉnh lại khóa cài, đứng dậy. Tôi không đuổi theo họ, mà quay người trượt về phía khu vực trượt tuyết tự do ở phía bên kia. Ở đó có nhiếp ảnh gia mà tôi đã hẹn trước, cùng một buổi phát trực tiếp mà tôi đã lên kế hoạch từ rất lâu. Năm thứ năm làm blogger cặp đôi mảng ngoài trời, cuối cùng tôi cũng sắp quay trở lại cuộc sống đ/ộc thân.