Tôi và Tấn Ân Xán được công nhận là cặp đôi kiểu mẫu. Thời trung học yêu sớm bị toàn trường thông báo phê bình, sau kỳ thi đại học ôm nhau lên cả bản tin địa phương, bốn năm đại học yêu xa chưa từng đỏ mặt cãi vã lấy một lần. Điểm tì vết duy nhất trong mối qu/an h/ệ này chính là bạn cùng phòng thuê chung của anh ấy – sư tỷ Ôn Như. Tấn Ân Xán giải thích rằng do khan hiếm nhà trọ, hơn nữa phòng hai người cách nhau bởi phòng khách, không ai làm phiền ai. Thêm vào đó, mỗi lần tôi đến thăm, Ôn Như đều chủ động sang nhà bạn ở nhờ: 'Hiếm khi cậu mới đến, tớ không làm bóng đèn đâu.' Sự tinh tế ấy khiến cho sự đề phòng của tôi trở nên thừa thãi và nhỏ nhen. Thế nhưng, Ôn Như lại hỏi mượn áo sơ mi của anh để mặc ở nhà với lý do đồ ngủ giặt chưa khô. Cô ta sẽ bưng canh gừng vào phòng khi anh ốm, ngồi canh chừng suốt nửa tiếng đồng hồ. Tôi đã vô số lần nhìn thấy bóng dáng Ôn Như qua các cuộc gọi video, nhưng đều bị Tấn Ân Xán lấp li/ếm bằng lý do bạn cùng phòng giúp đỡ lẫn nhau. Mãi cho đến lần nọ, khi đến thăm anh thì tôi bị đến tháng, lúc lục tìm th/uốc giảm đ/au trong ngăn kéo tủ đầu giường, tôi tình cờ tìm thấy một tờ giấy cam kết phẫu thuật ph/á th/ai không đ/au. Trên tờ giấy đó, cái tên của Tấn Ân Xán và Ôn Như như một cái t/át giáng mạnh, đ/ập tan sự ngây thơ của tôi.