Con gái tôi lúc nào cũng đứng bét bảng trong các kỳ thi. Toàn thể giáo viên và học sinh trong trường đều chán gh/ét sự chậm chạp của con bé, họ đồng lòng quyết định tống nó vào phó bản "Mạnh Mẫu tam thiên" để cải tạo. Vì c/ứu con, tôi đã xông vào hệ thống đến mức m/ù cả hai mắt. Tôi dẫn con bé và bà cụ NPC chuyển từ nghĩa địa ra chợ, rồi từ chợ chuyển đến cạnh thư viện. Chỉ cần ở lại qua đêm là chúng tôi có thể hoàn thành cốt truyện và được truyền tống về nhà. Nhưng vào nửa đêm, bà cụ ghé sát tai tôi thì thầm: "Đừng mang nó về! Nó không phải là con gái cô! Con gái cô đã bị giấu đi rồi!" Nói xong, bà nhét vào tay tôi một chiếc túi vải nặng trĩu. Ngay khi tôi định mở miệng, giọng nói r/un r/ẩy của con gái từ phòng bên cạnh vang lên: "Mẹ ơi, ở đây đ/áng s/ợ quá, họ đều b/ắt n/ạt con, mẹ mau đưa con đi đi." Trong lúc còn đang hoang mang, một tia sáng nến bỗng lóe lên trước mắt, thị lực của tôi đang dần hồi phục! Vì quá kích động, chiếc túi trong lòng tôi rơi xuống. Bên trong lại là hàng chục chiếc khóa trường mệnh dính đầy m/áu.