Để c/ứu hôn thê Đường Vi Vi, tay phải của tôi bị xe tải ngh/iền n/át. Vậy mà cô ấy lại cầm số tiền bồi thường của kẻ gây t/ai n/ạn đi trả n/ợ cho thanh mai trúc mã của mình là Lục Tử Ngang. Cô ấy ôm lấy tôi, khóc lóc thảm thiết: "Trì Tranh, Tử Ngang không thể ngồi tù được, số tiền này em dùng trước nhé. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc anh cả đời." Cô ấy tưởng tôi sẽ tha thứ cho mình, vì dù sao tôi cũng đã theo đuổi cô ấy năm năm, yêu cô ấy hơn cả mạng sống. Nhưng tôi quay đầu rời đi nơi đất khách quê người. Sáu năm sau, tôi tháp tùng vợ là tổng giám đốc về nước tham dự một buổi đấu giá từ thiện. Ngay tại cửa hội trường, tôi gặp lại Đường Vi Vi sau nhiều năm xa cách. "Trì Tranh, anh còn biết đường quay về sao? Nể tình xưa nghĩa cũ, sau này anh làm tài xế cho Tử Ngang đi."