Để tiếp đãi mẹ chồng từ quê lên, tôi đã tất bật trong bếp suốt cả buổi chiều. Vừa bưng đĩa tôm om cuối cùng lên bàn, chồng tôi đã sốt sắng bóc ngay một con tôm đưa cho chị dâu góa của anh ta. Đúng lúc đó, cô con gái hai tuổi rưỡi của tôi ngã ở phòng khách, khóc thét lên. Tay tôi dính đầy dầu tôm, vội vàng hét lên với chồng: "Tay em dính đầy dầu, anh mau đi bế con bé đi!" Anh ta cau mày, giơ tay lên: "Tay anh cũng đầy dầu, không bế được." Nói xong, anh ta tiếp tục cúi đầu bóc tôm cho Lâm Mạn Ninh. Nhìn đống vỏ tôm trên bàn, tôi buột miệng nói: "Ly hôn đi." Anh ta sững sờ: "Cô bị đi/ên à? Chỉ vì tôi không bế con thôi sao?" Tôi bế con gái lên: "Đúng, chỉ vì anh không bế con."