Em gái nuôi của vị hôn phu đã ch*t. Cô ta để lại một đoạn video di ngôn, nói rằng bị tôi ép rút m/áu đến ch*t. Vị hôn phu dẫn người xông vào phòng b/ệnh, chỉ đích danh tôi là hung thủ, bắt tôi phải đền mạng. "Nhân chứng, vật chứng đều có đủ, cô phải đền mạng cho Hải Đường!" Anh ta giơ di thư của em gái nuôi, gào thét buộc tội tôi. Người nhà họ Lục cũng không ngừng nguyền rủa, đòi vạch trần tôi. Thế nhưng, trong số những bằng chứng họ đưa ra, không hề có giấy chứng tử cũng chẳng có báo cáo khám nghiệm t/.ử th/i của cô ta. "Các người nói tôi ép ch*t cô ta, vậy th* th/ể cô ta đâu?" Vị hôn phu vốn luôn cưng chiều em gái nuôi đỏ mắt vì h/ận, m/ắng nhiếc: "Cô ta đã bị cô ép ch*t rồi, cô còn muốn làm nh/ục cô ấy thế nào nữa!" Tôi đã sớm đoán được anh ta không trả lời được. Trước khi tôi gặp t/ai n/ạn xe, họ đã sớm cùng Lục Hải Đường lên kế hoạch giả ch*t, định chụp mũ tôi tội bức tử em chồng. Nhưng giờ đây khi không có bằng chứng, dựa vào đâu mà tôi phải nhận cái mũ sát nhân này. Tôi không nói gì, xoay người bấm số 110. "Có người ngụy tạo bằng chứng vu khống tôi gi*t người. Tôi yêu cầu khám nghiệm t/.ử th/i để điều tra làm rõ."