Người trong kinh thành ai cũng biết, tam cô nương nhà họ Thẩm là Thẩm Nhu Gia thích thanh mai trúc mã của ta là Hạ Vân Tranh. Chỉ cần ta nói chuyện với Hạ Vân Tranh vài câu, mắt cô ta liền đỏ hoe; ta cùng chàng ngồi chung một cỗ xe ngựa đi dự tiệc, cô ta liền tái mặt bỏ tiệc về trước. Số lần như vậy nhiều lên, đến cả những tiểu thư quý tộc không thân thiết với ta cũng thấy bất bình thay cho cô ta. Hôm đó tại tiệc thưởng hoa, họ chặn ta lại trong hành lang cong, thay phiên nhau khuyên ta phải biết điều. “Cô và Hạ công tử nào có hôn ước gì, cứ thân thiết như vậy mãi, rốt cuộc cũng chẳng hay ho gì.” “Sau này dù ai gả cho Hạ công tử, trong lòng cũng sẽ như có một cái gai.” “Thẩm cô nương một lòng chân thành, cô biết rõ là vậy mà vẫn cứ đi cùng Hạ công tử khắp nơi, như thế chẳng phải là quá b/ắt n/ạt người ta rồi sao.” Họ nói nghe thật chân thành, cứ như thể việc Hạ Vân Tranh không thích Thẩm Nhu Gia lại trở thành lỗi của ta vậy. Ta vừa định mở lời, bên ngoài hành lang bỗng vang lên một tiếng cười khẽ. Thế tử Định Bắc Vương Lục Chiêu Dã đang dựa vào cột, tay xoay xoay một cành hải đường vừa bẻ xuống, hỏi họ: “Các người thương xót Thẩm tam cô nương đến thế, sao không đi khuyên Hạ Vân Tranh cưới cô ta đi? Chuyên nhắm vào Tống Tri Vi không biết khóc này mà b/ắt n/ạt, là thấy cô ấy dễ nói chuyện à?” Cả hành lang lập tức im phăng phắc. Lục Chiêu Dã ném cành hải đường vào chậu hoa, hất cằm về phía ta. “Tống Tri Vi, cô cũng đừng đứng đó nữa. Đi hỏi cái người thanh mai trúc mã tốt đẹp kia của cô xem, là chàng không nỡ để Thẩm Nhu Gia đ/au lòng, hay là không nỡ để cô rời đi.”