Tôi và mẹ bất ngờ cùng xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tổng tài cẩu huyết. Mẹ tôi xuyên thành bà lão phu nhân nhà họ Bùi nắm giữ thực quyền, còn tôi lại xuyên thành cô con dâu chịu đủ mọi uất ức, ai cũng có thể b/ắt n/ạt. Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy cậu quý tử đ/ộc nhất nhà họ Bùi là Bùi Tẫn Ngôn đang ôm ấp bạch nguyệt quang, ép tôi ký đơn ly hôn ngay trước mặt mọi người. Dưới chân anh ta còn đứng một bé trai ba tuổi. Mẹ ruột tôi chậm rãi bước xuống cầu thang, khí thế bức người: "Ly hôn thì được, nhưng con phải tay trắng ra khỏi nhà." Đáy mắt bạch nguyệt quang lóe lên vẻ cuồ/ng hỉ, khóe môi gần như không kìm được ý cười. Bùi Tẫn Ngôn lại tỏ vẻ do dự, cố làm ra vẻ rộng lượng: "Cũng không cần phải làm khó nhìn như vậy, truyền ra ngoài lại tổn hại danh tiếng nhà họ Bùi." "Dù sao cô ta cũng là con gái bảo mẫu trong nhà, sau này nối nghiệp mẹ mình, nhà họ Bùi vẫn có thể cho cô ta một bát cơm ăn." Lời ngông cuồ/ng của anh ta còn chưa dứt, mẹ tôi lạnh lùng giơ tay chỉ vào anh ta, từng chữ đanh thép: "Ý ta là, con, Bùi Tẫn Ngôn, phải tay trắng ra khỏi nhà."