Sau khi cha mẹ qu/a đ/ời, tôi và chị gái đã tranh chấp vụ kiện giành căn nhà ở trung tâm thành phố suốt nửa năm nay. Những đoạn video chúng tôi cãi vã kịch liệt tại hiện trường cũng đã bị các phương tiện truyền thông lớn đăng tải rầm rộ. Ba mươi phút trước khi phiên tòa thứ ba bắt đầu, Lâm Ngữ Đường hiếm hoi lắm mới hẹn gặp tôi. Cô ấy day day thái dương, thần sắc lộ rõ vẻ mệt mỏi. "A Trừng nhất quyết muốn căn nhà đó, Vũ Thanh, em hiểu chuyện một chút đi." "Không phải em chỉ muốn tiền sao, chỉ cần chị trả nổi, bao nhiêu chị cũng đồng ý." Trần Trừng là người em trai mà cô ấy nhận nuôi. Tôi còn chưa kịp mở lời, điện thoại của cô ấy đã vang lên dồn dập như đòi mạng. Lâm Ngữ Đường bắt máy, trên mặt hiện lên nụ cười dịu dàng mà chính cô ấy cũng không nhận ra. "Yên tâm đi, bên chị sắp xong việc rồi." "Tối nay chị đưa em đi công viên giải trí được không?" Hồi nhỏ, tôi và Lâm Ngữ Đường bị lạc nhau ở công viên giải trí, khiến tôi suýt chút nữa bị bọn buôn người b/ắt c/óc. Kể từ đó, chỉ cần nghe đến ba chữ "công viên giải trí" là Lâm Ngữ Đường lại bị sang chấn tâm lý. Còn bây giờ, tôi nhìn gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy.