Năm giờ rưỡi sáng, tôi thức dậy trông cửa hàng giúp con gái, tiện tay lấy một cây xúc xích trên kệ làm bữa sáng. Vừa ăn miếng thứ hai, con gái và con rể đẩy cửa bước vào. Con gái lạnh mặt nói: “Mẹ! Người lớn tuổi như mẹ sao còn ăn vụng thế ạ?” Con rể mỉa mai: “Đúng là phòng trong phòng ngoài, không phòng được giặc trong nhà!” Tôi sững người tại chỗ, nhìn cây xúc xích hai đồng trong tay, nuốt không trôi mà nhổ ra cũng không xong. Tôi giải thích mình chưa ăn sáng, lại bị hạ đường huyết. Sắc mặt con gái khó coi, nó kéo mạnh tủ lạnh bên cạnh quầy thu ngân, lôi ra nửa cái bánh bao đông cứng ngắc: “Đây không phải còn sao? Ăn tạm không được à? Sao mẹ cứ phải chọn cái đắt tiền mà ăn? Một ngày con ki/ếm được bao nhiêu tiền chứ?” Tôi tức đến run người, lương hưu mỗi tháng 4 nghìn tệ tôi đều đưa hết cho con gái, trông cửa hàng giúp nó tôi cũng chẳng lấy một đồng. Chỉ vì ăn một cây xúc xích mà nó m/ắng tôi là kẻ tr/ộm? Đã vậy thì khoản tiền đền bù giải tỏa căn nhà cũ của tôi, nó cũng đừng hòng mơ tới!