Con gái tôi tốt bụng thu nhận hàng xóm làm việc vặt ki/ếm tiền, vậy mà lại bị cô ta nhẫn tâm tố cáo. "Vương Nhã Nam! Tôi muốn tố giác cô lấy việc vặt làm bình phong, thuê tôi làm công nhân thứ chín cho xưởng may của cô!" Cô ta mắt đỏ ngầu nhìn mọi người, đanh thép nói: "Không chỉ vượt ngưỡng tám người để lách luật quốc gia, cô ta còn quỵt tiền lương của tôi! Người ta ba mươi còn tôi chỉ có ba đồng, tôi không chịu thì cô ta đá/nh tôi, còn đ/ộc á/c hơn cả bọn tư bản hút m/áu thời cũ!" Tôi tức gi/ận định t/át con nhỏ vo/ng ơn bội nghĩa Lưu Phương này, nhưng lại bị đội an ninh đá/nh g/ãy chân. Nhã Nam lao tới đòi công bằng cho tôi, liền bị lôi đi một cách th/ô b/ạo. Xưởng may bị đ/ập phá, máy kh//âu mượn được và vải vóc đều bị tịch thu sạch. Tôi lê cái chân tàn, vét sạch gia sản mới gom đủ hai nghìn tiền ph/ạt để đưa Nhã Nam ra ngoài. Lưu Phương lại nhờ công tố giác mà được vào làm ở văn phòng khu phố. Cô ta còn lấy danh nghĩa bóc l/ột tư bản để thu hồi căn hộ công của chúng tôi. Nhã Nam bị dồn vào đường cùng, đành phải đưa tôi xuống phía Nam tìm đường sống. Hai năm sau, chúng tôi mở được năm cửa hàng thời trang chuỗi trong nội thành.