Bạn thân của tôi đã tỏ tình với vị hôn phu của tôi. Cô ấy nói mình đã thầm thương tr/ộm nhớ anh ấy suốt mười năm, nhưng chưa bao giờ dám nói ra tình cảm ấy. Khi Thẩm Quý Chu kể lại cho tôi nghe, giọng điệu anh ấy vô cùng bình thản. "Cô ấy nói không muốn phá hoại tình cảm của chúng ta, nhưng lại cố tình chọn ngay lúc chúng ta sắp kết hôn." "Cô ấy nói đoán chắc anh sẽ không đồng ý, nhưng lại chuẩn bị sẵn cả nhẫn." "Cô ấy nói không muốn làm tổn thương em, nhưng những việc cô ấy làm lại chính là những điều gây tổn thương em nhất." Từng chữ từng câu, Thẩm Quý Chu nói năng mạch lạc, không hề có dấu hiệu bị mười năm thầm yêu của hoa khôi trường làm cho lay động. Thế nhưng, anh ấy có thể lừa được người khác, chứ không thể lừa được tôi. Tôi có thể nhìn thấy thời gian đếm ngược đến ngày kết hôn của mỗi người. Trước khi Hứa Niệm tỏ tình, của tôi là 7, của Thẩm Quý Chu cũng là 7. Còn của cô bạn thân Hứa Niệm là 465. Nhưng giờ đây, của tôi là 3652, của Thẩm Quý Chu vẫn là 7, còn của Hứa Niệm là 3. Và con số 7 của Thẩm Quý Chu, đang theo tiếng khóc và những giọt nước mắt của Hứa Niệm mà giảm dần từ 6.9, 6.7, rồi tuột xuống 6.5. Thời gian đếm ngược chưa bao giờ sai. Cho nên, anh ấy không hề dửng dưng, cũng chẳng phải không có cảm giác gì. Trái tim anh ấy, đang lặng lẽ hướng về phía cô ta.