Kết hôn mười năm, tôi bị nhà chồng ch/ửi m/ắng chín nghìn sáu trăm ba mươi lăm lần. Chồng tôi, Cố Trạch, khởi nghiệp, tôi phải đi khắp nơi tiếp khách để kêu gọi đầu tư, vậy mà anh ta lại nói tôi là kẻ ăn bám. "Cô không thể tìm một công việc tử tế mà làm sao? Cô với mấy loại đàn bà chỉ biết ngồi mát ăn bát vàng ngoài kia có gì khác nhau?" Mẹ chồng đổ b/ệnh, tôi không tiếc tiền mời bác sĩ giỏi nhất về chạy chữa, kết quả lại bị bà đuổi thẳng cổ. "Chỉ có th/uốc dân gian mới chữa được b/ệnh, b/ệnh viện toàn là l/ừa đ/ảo! Tôi thấy cô là đang mong tôi ch*t sớm thì có!" Con trai đến tuổi đi học, tôi gửi cháu vào trường tốt nhất cả nước, thằng bé lại nhìn vào camera giám sát mà khóc lóc tố cáo: "Mẹ ngày nào cũng đá/nh con, không cho con chơi game, mẹ là mẹ x/ấu xa!" Thấy con trai đã chín tuổi mà đến một cộng một bằng mấy cũng không biết, tôi tìm chồng nói rằng cứ thế này không ổn. Chồng tôi lại cười khẩy: "Đến bản thân cô còn nuôi không xong, mà đòi nuôi con? Suốt ngày chỉ biết tiêu tiền của tôi, đúng là đồ vô dụng." Hóa ra cả nhà chồng luôn coi tôi là loài ký sinh trùng. "Mẹ cứ yên tâm, đợi đợt đầu tư tới về, con trai sẽ phất lên, đến lúc đó sẽ đ/á bay người đàn bà này, rồi tìm cho cháu nội mẹ một người mẹ mới."