Khi trận động đất xảy ra, trần nhà của sảnh cấp c/ứu đổ sập xuống. Một tấm bê tông đ/è ngang lên người tôi và thực tập sinh Lâm Hiểu Hiểu. Khi chồng tôi, trưởng khoa ngoại Hoắc Diên lao vào, tôi chỉ cảm thấy an tâm. Cho đến khi anh không chút do dự gạt đống đổ nát phía Lâm Hiểu Hiểu ra trước, rồi bế thốc cô ta lên. "Đừng sợ, Hiểu Hiểu, anh đưa em ra ngoài." Anh thậm chí không ngoảnh đầu nhìn lấy một cái chỗ bắp chân tôi đang bị thanh sắt xuyên qua. "Thẩm Niệm, em cũng là bác sĩ, biết cách tự c/ứu mình mà." "Hiểu Hiểu sợ m/áu, cô ấy không trụ được đâu." Mười lăm phút sau. M/áu của tôi đã thấm đẫm cả mặt sàn. Khi nhân viên c/ứu hỏa đưa tôi ra ngoài, tôi nhìn về phía xe c/ứu thương đằng xa, nơi Hoắc Diên đang tỉ mỉ băng bó ngón tay bị trầy xước cho Lâm Hiểu Hiểu. Tôi vuốt ve garô trên chân mình, bình thản bấm máy: "Thông báo cho b/ệnh viện Kinh Thành, hủy bỏ toàn bộ tài trợ thiết bị y tế cho b/ệnh viện này." Đã không cần đến người vợ là tôi đây, vậy thì cái ngưỡng bảy năm này, cùng với con đường thăng tiến mà nhà họ Thẩm mang lại cho anh, tôi đều thu hồi tất cả.