Ngày thứ bảy của chuyến thám hiểm vùng cực, chúng tôi gặp phải trận bão tuyết cấp mười. Thùng vật tư bị gió cuốn bay, trong lều chỉ còn lại một chiếc túi ngủ giữ nhiệt cao cấp và nửa bình nước nóng. Chồng tôi, Chu Hàn Chu, quấn ch/ặt chiếc túi ngủ quanh người nữ đội trưởng Hứa D/ao, rồi dúi cả bình nước nóng vào tay cô ta. “D/ao D/ao có tỷ lệ mỡ cơ thể thấp, không chịu nổi cái lạnh, em thể lực tốt, ráng nhịn một đêm là qua thôi.” Đêm đó nhiệt độ xuống âm bốn mươi độ. Tôi co ro trong chiếc áo khoác gió mỏng manh, lắng nghe tiếng thì thầm sưởi ấm cho nhau của hai người trong túi ngủ bên cạnh. “Hàn Chu, em sợ quá, em vẫn chưa muốn ch*t.” “Đừng sợ, có anh ở đây.” Lông mi tôi đã kết đầy sương giá, các ngón tay mất dần cảm giác. Anh ấy quên mất rồi, tôi có thể lực tốt là vì tôi từng là vận động viên leo băng của đội tuyển quốc gia đã giải nghệ, còn di chứng ở phổi mà tôi để lại sau lần c/ứu anh ấy, căn bản không thể chống chọi nổi với cái lạnh thấu xươ/ng này. Ba tiếng sau, gió tuyết dần ngớt. Tôi không đá/nh thức hai người đang ôm ch/ặt lấy nhau kia. Thay vào đó, tôi chui ra khỏi lều, lấy từ trong túi áo sát người ra chiếc điện thoại vệ tinh phiên bản giới hạn toàn cầu, rồi nhập vào tần số cá nhân mà tôi đã bỏ không suốt năm năm qua.