Kỷ niệm bảy năm ngày cưới, Lục Thanh Hành đưa tôi đến b/ệnh viện thăm thanh mai trúc mã của cô ấy. Cô y tá nhận ra cô, mỉm cười chào hỏi: "Cô Lục, hoa hôm nay vẫn là hoa hồng trắng ạ?" Lục Thanh Hành gật đầu. Ba mươi sáu bông, bỏ gai, c/ắt tỉa đúng độ dài anh ta thích. Cô thay nước bình hoa, thay ga trải giường mới, đặt lại quả bóng da cũ bên cạnh gối vào đúng phía tay phải anh ta. Cô nhớ rõ mọi thói quen của anh ta. Dù rằng anh ta đã nhắm mắt suốt bảy năm nay. Tôi đứng ngoài cửa phòng b/ệnh, tay xách cốc cà phê m/ua cho cô, tiến không được mà lùi cũng không xong. Cô y tá lật sổ ghi chép thăm b/ệnh, mỉm cười đưa cho cô ký tên: "Cô Lục, hôm nay là ngày thứ hai nghìn năm trăm năm mươi lăm cô đến thăm rồi. Tấm bảng kỷ niệm đã khắc xong rồi ạ — "Thanh Hành đợi anh tỉnh lại"." Ngày tháng bắt đầu từ ngày thứ hai sau vụ t/ai n/ạn xe hơi bảy năm trước. Lúc ấy tôi mới biết, ba tiếng đồng hồ cô mất tích vào ngày chúng tôi đi đăng ký kết hôn, không phải là đến công ty xử lý tài liệu khẩn cấp. Mà là đến đây, tự tay trao câu nói này cho trạm y tá. Trên đường trở về, cô liếc nhìn tôi qua gương chiếu hậu.