Mang theo cuốn "Mười vạn câu hỏi vì sao" xuyên không, tôi trở thành vị Quốc sư hộ quốc lợi hại nhất triều Đại Nghiệp. Trong khi các quan Khâm thiên giám khác còn đang đ/ốt giấy vàng, uống nước bùa, nhảy đồng, thì tôi đã tự học được cách giấu bột phốt pho trong tà áo đạo bào rộng thùng thình. Chỉ cần búng tay một cái là có thể tạo ra ngọn lửa xanh m/a mị từ hư không. Trong đại lễ tế trời, hạn hán suốt ba tháng, Hoàng đế cầu mưa. Tôi đã tính toán trước áp suất khí quyển và tầng mây, tay cầm ngọc như ý, đứng đón gió. Nhắm mắt lại, miệng lẩm nhẩm thần chú, chỉ thẳng lên trời cao: "Gió đến! Mưa về!" Nửa nén hương sau, sấm rền vang dội, mưa tuôn như trút nước. Những màn thần tích liên tiếp giáng xuống, tôi được phong làm khác họ vương. Cho đến khi một thiên tài huyền môn ẩn thế tên là Quý Vân Sơ xuống núi. Anh ta không cần xem thiên văn, tùy tay lập một quẻ Kỳ môn độn giáp là có thể dự đoán chính x/ác giờ Ngọ ba khắc ngày mai, con phố nào sẽ có mưa đ/á. Các quan trong triều xôn xao bàn tán anh ta mới là thần tiên thật sự. Tôi lo sốt vó, đi quanh trong phòng luyện đan. Cái đồ thiên phú ch*t ti/ệt kia! "Người đâu!" Tôi gào lên. "Đi lấy cho ta mười thùng tiêu thạch, tối nay ta phải nghiên c/ứu tạo tuyết nhân tạo, phải cuốn ch*t anh ta!"