Năm hai mươi chín tuổi, tôi tưởng rằng mình đã gặp được tình yêu đích thực. Tôi giúp cô ấy trả n/ợ cho người mẹ nghiện c/ờ b/ạc, lại tống khứ người cha nghiện rư/ợu của cô ấy vào tù. Tôi sắp xếp chỗ ở và công việc cho cô ấy, vì cô ấy mà đá/nh nhau giữa phố, trông chẳng khác nào một kẻ khờ khạo. Bạn bè cười nhạo tôi: “Thích Lâm D/ao đến thế, sao chẳng thấy cậu qua đêm ở chỗ cô ấy? Hay là ly hôn với Thẩm Thanh rồi cưới cô ấy đi?” Tôi thở dài: “Thẩm Thanh đã cùng tôi khởi nghiệp, chịu bao khổ cực suốt ngần ấy năm, tôi không thể ly hôn với cô ấy được.” “Lâm D/ao tốt như vậy, tôi không nỡ để cô ấy làm người thứ ba.” “Chỉ cần mỗi ngày được nhìn thấy cô ấy, tôi đã thấy mãn nguyện rồi.”