Bạn trai nói anh ấy đã trói buộc với một hệ thống, có thể nhìn thấy chỉ số nhu cầu của người khác đối với mình. Lúc mới bắt đầu, anh ấy đỏ hoe mắt hỏi tôi: "Chỉ số của em chỉ có 30, có phải em không yêu anh không?" Tôi đáp: "Không dựa dẫm không có nghĩa là không yêu." Sau này, vào ngày mưa, anh ấy che ô cho thư ký, còn đi đường vòng để đưa cô ta về nhà. Khi tôi hỏi đến, anh ấy trả lời: "Đừng suy diễn quá, anh chỉ thấy chỉ số của cô ấy cao, cảm thấy cần giúp đỡ thôi." Cho đến khi tôi ốm liệt giường, anh ấy lại chọn đi dạo phố với thư ký. "Chỉ số của em thấp, bên cô ấy cấp bách hơn, để anh đi m/ua đồ với cô ấy xong rồi sẽ về trông em." Anh ấy đóng cửa lại. Tôi nhắm mắt thở nhẹ một hơi, rồi cầm điện thoại lên: "Mẹ ơi, Tết năm nay con về một mình."