Thời cấp ba, cha mẹ Hứa Ánh Đường n/ợ nần chồng chất rồi bỏ trốn ra nước ngoài, tất cả họ hàng đều tránh như tránh tà. Chỉ có bà nội tôi là đón cô ấy về nhà. Bà từng là người giúp việc trong nhà họ Hứa, sau này phải dựa vào việc rửa những thùng xốp đựng cá ch*t ở chợ thủy sản để nuôi lớn chúng tôi. Hứa Ánh Đường nói muốn tiếp tục đi học. Tôi liền cố tình làm bài thi hỏng để bỏ học, dùng số tiền v/ay mượn m/ua một chiếc xe tải cũ, ngày ngày chạy đi chạy lại giữa bến tàu và chợ. Mười năm sau, cô ấy trở thành phiên dịch viên cao cấp trẻ tuổi nhất tại bộ phận phiên dịch, còn tôi vẫn lái chiếc xe tải cũ nát nồng nặc mùi tanh hôi ấy. Vào ngày mưa tầm tã, sợ cô ấy không mang theo ô, tôi đã đến dưới tòa nhà công ty đợi cô ấy trước hai tiếng đồng hồ. Vậy mà, cô ấy lại khoác tay vị sếp nam bước ra từ cửa xoay. Vị sếp nam dùng tiếng Pháp mỉa mai: "Sao em lại quen loại người này?" Hứa Ánh Đường thản nhiên đáp: "Là người họ hàng nghèo từng cưu mang em hồi nhỏ thôi. Anh ta cứ thích em, tưởng rằng nuôi em học mấy năm là em phải gả cho anh ta. Nhưng anh ta ngày nào cũng chở hải sản, đến hơi thở cũng toàn mùi tanh."