Tôi là tiểu thư giả yếu đuối không thể tự lo cho bản thân. Khi tiểu thư thật được đón về hào môn, tôi r/un r/ẩy sợ hãi. 【Nghe nói tiểu thư thật có võ công cao cường, không biết cô ấy có đá/nh tôi thành cái sàng không nhỉ.】 【Hu hu hu, tôi đi bộ thôi cũng thở không ra hơi, cho tôi một cái t/át là tôi ngỏm luôn, đừng đá/nh tôi, đừng đá/nh tôi.】 【Chị ơi, chị đẹp người đẹp nết, muốn đá/nh thì đá/nh bố mẹ đi, hu hu đừng đá/nh em...】 Vốn dĩ đang mang vẻ đề phòng và địch ý, tiểu thư thật bỗng khựng lại. Ánh mắt nhìn tôi trở nên hòa ái hơn hẳn. Giống như, đang nhìn một kẻ ngốc vậy.