Đêm trước ngày cưới của bạn nối khố, tôi vừa ủi xong chiếc áo khoác dạ cashmere cao cấp của nhà C. Đẩy cửa phòng ngủ ra, tôi lại thấy mẹ mình đang khoác chiếc áo đó lên người em dâu. Em dâu bị áo bó ch/ặt đến mức thở không ra hơi, còn mẹ tôi thì ra sức kéo tay áo lên. "Hơi chật một chút, nhưng chất liệu trông sang thật đấy, mai con mặc về nhà ngoại cho nở mày nở mặt." Tôi đ/è tay lên móc áo, nói rằng ngày mai tôi phải mặc chiếc áo này. Mẹ tôi sầm mặt xuống, hất mạnh tay tôi ra. "Sao con dạo này lại ích kỷ thế? Hồi nhỏ đồ của mẹ con còn lén mặc thoải mái, giờ mẹ già rồi, dùng một món đồ của con để gia đình được nở mày nở mặt cũng không được sao?" "Hơn nữa, đều là người một nhà, còn phân chia của con hay của mẹ làm gì?" Em dâu xoay một vòng trước gương, cười chê tôi ngày càng keo kiệt. Tôi nhìn phần đường may ở thắt lưng đã bị căng đến biến dạng, không nói lời nào. Tôi quay người vào nhà vệ sinh, ném hũ kem dưỡng da ba nghìn tệ mà cô ta vẫn dùng để bôi chân mỗi ngày vào thùng rác. Đã cho rằng người một nhà không cần phải phân chia của nhau, vậy thì cái thẻ phụ hạn mức hai mươi nghìn mỗi tháng mà cô ta đã quẹt suốt năm năm qua, cũng nên tách hộ thôi.