Tôi cầm tờ phiếu khám th/ai ngồi xổm ngoài hành lang b/ệnh viện, ngay cả ba nghìn tệ phí ph/á th/ai không đ/au cũng không xoay xở nổi. Trước mắt tôi đột ngột hiện lên một dòng chữ màu đỏ m/áu: 【Đây là giọt m/áu duy nhất trong đời của thái tử gia kinh thành Lục Kinh Trạch, phá đi là tuyệt hậu đấy!】【Tài sản nghìn tỷ đó! Cái bụng này chẳng khác nào máy in tiền!】Tôi thầm nghĩ, mình chẳng có hứng thú với khối tài sản nghìn tỷ kia. Nhưng tìm vị thái tử gia này chia đôi ba nghìn tệ phí phẫu thuật, mỗi người một nghìn rưỡi, chắc là không quá đáng đâu nhỉ? Kết quả, người đàn ông cao cao tại thượng ấy nhìn tờ phiếu khám th/ai, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. "Cô muốn bao nhiêu?" Tôi đáp: "Một nghìn rưỡi, chuyển khoản hay tiền mặt?" Anh ta trừng mắt nhìn tôi chằm chằm: "Tôi cho cô mười lăm triệu, giữ lại đứa bé."