Năm nay thi đại học, tôi phát huy vượt bậc giành hạng ba toàn thành phố, thế nhưng giấy báo nhập học nhận được lại là một trường cao đẳng ở Tây Tạng. Rõ ràng tôi đã điền nguyện vọng vào Đại học Truyền thông Bắc Kinh, ngôi trường mà tôi và thanh mai trúc mã Tống Thanh Yến đã hứa hẹn sẽ cùng vào. Tôi gọi điện chất vấn, người bắt máy lại là anh em tốt nhất của tôi, Lâm Mục Chu: “Là tao bảo Thanh Yến đổi đấy, với số điểm đó của mày vào Bắc Kinh cũng chỉ ở mức bét bảng, chi bằng đến Tây Tạng mà rèn luyện.” “Hơn nữa, tao và Thanh Yến học cùng trường, mày cứ chen vào giữa thì khó xử lắm.” Tôi sững sờ tại chỗ, điện thoại suýt chút nữa tuột khỏi tay. Tống Thanh Yến ở bên cạnh suốt từ đầu đến cuối không nói một lời nào. Mãi đến khi Lâm Mục Chu thản nhiên ra lệnh: “Thanh Yến, lấy giúp anh cái áo khoác.” Cô ấy mới đáp lại tôi hai chữ: “Xin lỗi.” Rồi cúp máy. Tháng Chín năm đó, một mình tôi kéo vali, ngồi tàu hỏa hơn bốn mươi tiếng đồng hồ đến Lhasa. Phản ứng do độ cao nghiêm trọng khiến tôi nôn mửa suốt ba ngày trong ký túc xá, không một ai hỏi han xem tôi sống ch*t ra sao. Tôi đã ở cái nơi cao hơn mực nước biển ba ngàn sáu trăm mét ấy suốt bốn năm ròng.