Năm thứ hai sau khi thành hôn, Bùi Nguyên Chiêu c/ứu được một cô nương ở Mạc Bắc. Anh hùng mỹ nhân, quả là một chuyện phong lưu giai thoại. Chàng gửi thư về kinh: "Ta và nàng chưa từng gặp mặt, cũng chẳng có tình cảm gì, thôi thì hòa ly đi. Vị trí chính thê của ta, ta muốn để dành cho Vãn Khanh." Có người biết chuyện kể lại với ta rằng, Hứa Vãn Khanh rất giống với ánh trăng sáng đoản mệnh của chàng. Để tác thành cho đôi uyên ương, ta nhận lấy tờ hòa ly thư ấy. Rồi quay đầu gả cho kết bái huynh đệ của chàng.