Tôi và thanh mai trúc mã Bùi Tễ vốn là đôi oan gia ngõ hẹp, cãi vã ẩu đả suốt hơn mười năm trời. Mỗi khi cuộc cãi vã trở nên gay gắt nhất, cô em gái đi/ên rồ Lục Thần Tinh lại xông vào làm hòa giải viên. Con bé thường trực tiếp vung tay, t/át Bùi Tễ một cái đ/au điếng. "Anh thử gắt gỏng với chị tôi thêm câu nữa xem?" Nó cười vô tư lự, còn Bùi Tễ thì h/ận đến nghiến răng nghiến lợi. Tôi từng tưởng rằng đó là nó đang chống lưng cho mình. Cho đến ba ngày trước đám cưới của tôi và Bùi Tễ, tôi nhận được một đoạn hình ảnh từ tương lai. Trong đoạn phim, Bùi Tễ ấn em gái trước gương, trong gương phản chiếu đôi mắt đỏ ngầu đầy kìm nén. "Tinh Tinh, em muốn anh ch*t sao?" "Em có biết mỗi ngày nghe em gọi anh là anh rể, anh đ/au đớn đến mức nào không?" Em gái vung tay t/át hắn một cái, nhưng nước mắt lại rơi trước: "Anh mà ch*t, chị em cũng sẽ ch*t theo!" "Chị em còn sống một ngày, thì anh phải sống cho em một ngày." "Nếu chị ấy không còn nữa, em sẽ băm vằm anh rồi tống xuống cống. Em nói được là làm được." Đoạn phim đột ngột kết thúc. Tôi ch*t lặng tại chỗ, cảm giác như hơi thở bị ai đó bóp nghẹt. Một lúc lâu sau, tôi gọi cho người lên kế hoạch đám cưới: "Tôi muốn hủy bỏ hôn lễ."