Trong phần giao lưu tại tiệc cưới, người dẫn chương trình bảo chúng tôi chơi "oẳn tù tì" để quyết định xem ai sẽ là người rửa bát sau khi kết hôn. Lục Cảnh Uyên, vị hôn phu thanh mai trúc mã của tôi, ra kéo ba lần liên tiếp, dễ dàng giành chiến thắng trước tôi. Ngay trước mặt mọi người, tôi ném chiếc nhẫn xuống dưới chân anh ấy: "Đám cưới này, không kết nữa." Cả hội trường bàng hoàng. Lục Cảnh Uyên gi/ận dữ quát: "Sầm Khê, cô phát đi/ên cái gì thế? Chỉ vì tôi thắng cô thôi sao?" "Đúng vậy," tôi từng chữ một đáp lại, "chỉ vì anh thắng."