Tôi đưa cậu con trai bốn tuổi đi dự lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập công ty. Cứ ngỡ rắc rối lớn nhất sẽ là thằng bé làm đổ tháp rư/ợu sâm panh, nào ngờ nó lao thẳng lên sân khấu, ôm chầm lấy chân nữ chủ tịch trước mặt năm trăm người rồi dõng dạc gọi: "Bà nội!". Cả hội trường năm trăm con người im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Nữ chủ tịch không nói lời nào. Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, trong đầu chỉ có đúng một suy nghĩ: Ngày mai không cần đi làm nữa rồi. Đồng nghiệp cùng bàn bắt đầu xì xào bàn tán. Có người bảo thằng bé có đôi mắt và chân mày rất giống bà chủ tịch. Nhưng tôi không ngờ, bà ấy nhìn chằm chằm vào mặt con trai tôi vài giây rồi đột ngột lên tiếng: "Đứa trẻ này là con nhà ai? Cha nó đâu?" Tôi x/ấu hổ giơ tay lên. Ánh mắt bà chủ tịch rời khỏi con trai tôi, chuyển sang nhìn mặt tôi rồi khựng lại. Hốc mắt bà ấy bỗng chốc đỏ hoe. Tôi chỉ cảm thấy ánh mắt bà nhìn mình, tựa như đang nhìn một người đã đợi chờ suốt bao nhiêu năm ròng.