Làng tôi có một tục lệ cũ, khi trẻ đầy tháng phải chụp một bức ảnh "thêm phúc". Bà ngoại bế cháu, cậu đứng bên cạnh, ngụ ý rằng nhà ngoại sẽ che chở cả đời, phúc thọ miên trường. Ngày tôi sinh, mẹ quả quyết rằng đến ngày đầy tháng, chính bà sẽ bế con gái tôi đi chụp. Vì lời hứa đó, tôi đã chuyển trước cho bà ba nghìn tệ để đặt lịch tại hiệu ảnh đắt nhất thị trấn. Đúng ngày đầy tháng, tôi bế con gái về nhà ngoại. Đẩy cửa bước vào, mẹ đang bế con trai của em gái tôi, còn anh trai thì đang đỡ tấm phông nền. Trên tờ giấy đỏ viết: "Chúc Tiểu Bảo đầy tháng vui vẻ, nhà ngoại che chở cả đời". Tôi đứng ở cửa, hồi lâu không cử động. "Mẹ, chẳng phải đã hứa là chụp cho Niệm Niệm sao ạ?" Mẹ sững người một chút, rồi nhanh chóng hạ thấp giọng: "Hiệu ảnh chỉ còn suất buổi sáng, sức khỏe Tiểu Bảo yếu, nên ưu tiên cho nó thêm chút phúc trước". Anh trai cũng xua tay với tôi: "Niệm Niệm để vài hôm nữa chụp bù cũng như nhau thôi". Tôi nhìn mẹ ôm ch/ặt đứa trẻ vào lòng, sợ tôi hỏi thêm làm lỡ mất khoảnh khắc bấm máy.